Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

"Mình ơi, anh mua bánh cuốn cho mình rồi đấy", "Mình ơi anh bật nước rồi, mình tắm đi", "Mình sang phòng bên mà ngủ, để anh ru con cho"... Ngày nào Tuấn Anh (25 tuổi) cũng gọi vợ âu yếm như vậy, không ít lần khiến người xung quanh phải ghen tỵ. Hải Yến thấy xấu hổ mỗi lúc bị mọi người trêu, nhưng vì cách xưng hô này đã là thói quen mà vợ chồng cô không sửa được.
Nhưng đó chỉ là bề nổi trong câu chuyện của đôi vợ chồng này. Còn những điều ẩn sâu trong đó chỉ có hai người biết và cùng nhau vượt qua. Giờ đây, sau gần 4 năm kết hôn, Yến đã có thể tự tin nói ra bí mật ấy.
Vào sát ngày cưới đầu năm 2013, cô sinh viên y khoa Yến nhận được kết quả dương tính với HIV, đoán là do lây nhiễm qua kim tiêm của bệnh nhân. Lúc đó trời đất như sụp đổ, Yến chỉ nghĩ tới cái chết. Nhưng Tuấn Anh đã sát cánh bên cô để đám cưới tiếp tục diễn ra. May mắn thay sau đám cưới một tháng rưỡi, Yến nhận được kết quả âm tính và bệnh viện xin lỗi, bồi thường vì "nhầm kết quả".
"Sự kiên định của anh ấy, nguyện cưới và chăm tôi đến lúc không còn trên đời này nữa sẽ ở mãi trong tim tôi", cô gái 25 tuổi, quê Ba Vì (Hà Nội) tâm sự.
tinh yeu manh hon an tu cua chang thieu gia danh cho co gai hien
Đôi vợ chồng trẻ Tuấn Anh và Hải Yến.
Chuyện tình yêu của họ bắt đầu khi cả hai đang ngồi trên ghế nhà trường. Hồi ấy Yến học lớp Văn toàn con gái, còn Tuấn Anh là cậu lớp trưởng lớp bên cạnh, bảnh trai, thiếu gia nhà giàu và có nhiều nữ sinh thầm thương trộm nhớ. Yến thường trộm ngắm mỗi khi Tuấn Anh đi qua lớp hay trong những giờ chào cờ cậu bạn chỉ huy cả lớp. Ôm hình bóng đó trong tim vài năm nhưng cô chưa bao giờ mơ tưởng sẽ được đáp lại.
Về phần Tuấn Anh, tuy hội tụ nhiều tiêu chuẩn được nữ sinh yêu mến nhưng cậu lại hiền lành, không yêu đương, chơi bời gì. Thời còn đi học, cậu chỉ biết Hải Yến là "cô bé đeo kính cận và sợ sâu". Năm lớp 12, Yến theo gia đình lên Lai Châu sinh sống. Khi cô đi vài tháng thì cậu lớp trưởng mới nhận ra không còn thấy "cô bé kính cận" đâu nữa.
Có thể mối duyên của họ chỉ dừng lại đó, mỗi người sẽ đi một ngả. Nhưng số phận đã cho họ gặp lại.
Tết năm 2011, khi Yến đang là sinh viên năm thứ 2 Cao đẳng Y Phú Thọ thì gia đình cô lại chuyển về Ba Vì sinh sống. Thông qua mạng xã hội Facebook, Tuấn Anh (khi đó là sinh viên Cao đẳng Dược) thấy Yến và nhận ra đây chính là "cô bé mắt cận năm xưa". Anh chàng đột nhiên xao xuyến trước cô bé ngày xưa giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh xắn, ngoan hiền mà giản dị. "Cô ấy đúng là mẫu bạn gái tôi thích", Tuấn Anh tiết lộ.
Nhân một ngày Yến đăng ảnh đại diện, Tuấn Anh vờ nhắn tin: "Cậu có muốn ảnh đẹp hơn không? Tớ chỉnh lại cho. Cho tớ số điện thoại để gửi lại". Chiêu trò này không qua mắt được Yến, nhưng vì cũng thích cậu bạn nên cô cho số luôn.
Khoảng 2 tuần sau khi nói chuyện trên Facebook, Tuấn Anh hẹn Yến đi ăn chè. Cô sinh viên trường y vẫn nhớ như in bữa đó, hai người ngồi đối diện, xấu hổ, có một cốc chè mà ăn không hết. "Anh ấy hỏi 'Cậu vẫn nhớ tớ à?'. Tôi hỏi lại 'Cậu vẫn nhận ra tớ sao?'. Rồi cứ thế hai đứa tủm tỉm cười", Yến bồi hồi nhớ lại. Nhờ có trận mưa sau buổi hẹn hò mà đôi trẻ được dịp mặc chung một áo mưa, giúp tình cảm thêm nảy nở.
Tuấn Anh bộc bạch, dù khi đó có khá nhiều bạn gái muốn làm quen nhưng anh chưa từng thích một ai. Khi gặp lại Yến, trái tim anh đã loạn nhịp. Xác định yêu là cưới nên ngay sau buổi hẹn hò, Tuấn đã lấy hết can đảm nhắn tin tỏ tình:
"Em à! Từ giờ mình xưng hô như vậy nhé. Ngay từ lần nhìn thấy em trên Facebook anh đã nhớ đến cô bé đeo kính cận ngày xưa học chung cấp ba. Và anh đã kết bạn để rồi chúng ta gặp lại. Anh không biết nói sao cho em hiểu khi mà vừa gặp lại đã tỏ tình. Nhưng em là người con gái mà anh cần. Anh biết xung quanh em có nhiều người theo đuổi nhưng hãy cho anh một cơ hội được chăm sóc em cho đến hết cuộc đời này nhé, Hải Yến".
Nhận được tin nhắn khi đang nằm trên giường, Yến đã nhảy cẫng lên sung sướng. Viết rồi xóa, cuối cùng cô gửi: "Mình mới nói chuyện mà xưng hô như vậy tớ ngại lắm. Cho tớ thời gian suy nghĩ nhé". Dù hơi hụt hẫng nhưng Tuấn Anh vẫn "mặt dày" nhắn lại: "Không phải ngại đâu. Sẽ quen hết mà".
tinh yeu manh hon an tu cua chang thieu gia danh cho co gai hien 1
Việc nhầm kết quả bệnh, xét theo một khía cạnh khác có thể là nhân tố thử thách và chứng minh tình yêu của Tuấn Anh và Hải Yến.
Kể từ bữa đó, anh chàng tranh thủ mọi thời gian để được bên bạn gái. Ngay sau hôm tỏ tình, cậu đã lên nhà xin phép mẹ Yến cho hai người quen nhau. Kế đó lại dẫn cô về nhà ra mắt. Tình yêu của đôi uyên ương ngay từ khi bắt đầu đã được gia đình hai bên ủng hộ.
Yêu nhau được một năm, Tuấn Anh và Yến quyết định về chung một nhà. Nhưng trước ngày cưới một tuần, cô bị đau bụng dữ dội và một tai họa bất ngờ ập đến. Bệnh viện kết luận Yến dương tính với HIV.
"Khi bác sĩ thông báo, mẹ tôi ngất ngay tại chỗ. Tôi thì khóc nấc lên. Lúc đó anh ấy ôm tôi thật chặt, khóc theo", Yến nhớ lại thời điểm kinh hoàng.
Dù đi khám ở một bệnh viện tuyến trung ương nhưng kết quả xét nghiệm lần 2 vẫn là dương tính với HIV. Lúc này Yến đã tin mình bị mắc bệnh thật. Cô nghĩ đến khả năng bị lây bệnh do thời gian đi thực tập tiếp xúc với bệnh nhân, kim tiêm. Lúc đó của Yến chỉ muốn hủy đám cưới và tìm tới cái chết.
"Tôi không thiết ăn uống gì cả, gầy như một xác khô. Người bên ngoài chỉ biết tôi bị ốm nặng lắm. Còn anh ấy thì giấu gia đình, vẫn chuẩn bị đám cưới như thường. Rảnh khi nào là anh gọi điện hay lên nhà thăm. Tôi dùng nhiều biện pháp cự tuyệt, nhưng anh bảo nếu không cho anh được ở bên, anh sẽ khóc đến mù mắt. Vào ngày cưới, anh thì thầm bên tai tôi 'Em là vợ anh. Ông trời đã sắp đặt như vậy, anh vẫn sẽ chăm sóc, yêu thương em đến khi em không còn sống trên đời này nữa'. Đêm tân hôn mà hai vợ chồng chỉ biết ôm nhau khóc", Yến hồi tưởng. Ròng rã hơn một tháng trăng mật lại là thời gian ngục tù với Yến.
Có lẽ cô gái trẻ vẫn sẽ sống trong những ngày tăm tối nếu mẹ cô không yêu cầu làm lại xét nghiệm một lần nữa. Kết quả lần thứ 3 cho thấy cô không hề bị HIV. Ngay sau đó bệnh viện đã xin lỗi và bồi thường.
"Khi mẹ mang kết quả này về, tôi đã muốn phá cả bệnh viện đó. Vì sự nhẫm lẫn của họ mà suýt nữa tôi đã tìm đến cái chết. Nhưng lúc ấy, chồng rất bình thản ôm tôi và nói 'Anh đã biết mà. Số phận rồi em ạ. Vì anh may mắn nên vợ anh không sao'", Yến kể thêm.
tinh yeu manh hon an tu cua chang thieu gia danh cho co gai hien 2
Tổ ấm hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ.
Hơn 3 năm sau ngày cưới, vợ chồng Yến giờ đã có một con trai 2,5 tuổi kháu khỉnh. Yến trông trẻ ra, còn Tuấn bớt đi vẻ công tử, thêm vào đó là phần trưởng thành một người đàn ông của gia đình. Hiện tại đôi vợ chồng trẻ có cuộc sống hạnh phúc, kinh tế ổn định. Họ sở hữu hai cửa hàng thuốc tân dược và bánh kem.
Yến bộc bạch, điểm nổi bật nhất ở chồng cô là hiền lành, yêu vợ. Tuy nhiên, cũng có những lần anh nóng tính, mỗi lúc như vậy cô lại biết ý nhỏ lời.
Còn với Tuấn Anh, anh quý trọng vợ ở điểm chịu thương, chịu khó, nấu ăn ngon. "Yêu vợ nhất vì cô ấy giàu lòng thương người, nhiều khi để mình bị thiệt. Dù vợ giản dị, không son phấn nhưng thế thôi đã đủ làm tôi mê rồi", chàng thiếu gia cười nói. Hiểu rõ tuổi thơ bố mất sớm, thiếu thốn tình cảm của Yến mà Tuấn Anh luôn muốn yêu thương, chăm sóc cô từng chút một.
Bên nhau gần 5 năm nhưng chưa một lần Tuấn Anh nói yêu vợ. Nhiều lần Yến hỏi "Mình có yêu em không", anh đều đáp lại "Không yêu, anh ghét mình lắm". Thấy vợ xị mặt, anh chàng bồi thêm "Mình tự cảm nhận những gì anh dành cho mình và con". Chỉ câu ấy thôi, Yến lại không hỏi nữa.
Thời điểm Yến sinh con, giữa lúc đang vật lộn với những cơn đau, cô chợt nghe thấy giọng hát của chồng: "Anh chưa từng nói sẽ yêu em suốt đời/ Anh chưa từng nghĩ anh làm được điều đó/ Nhưng anh sẽ hứa, anh yêu em thật nhiều/ Yêu em không cần lý do..."
Ánh mắt trìu mến và giọng hát trầm ấm quen thuộc ấy đã giúp Yến tạm quên đi cơn đau. Lúc vợ sinh xong, Tuấn Anh bế cô về giường bệnh và thì thầm bên tai: "Đấy, khi nãy anh vừa tỏ tình với mình rồi đó".

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2016

Tuổi trẻ của con, nông nổi nhiều hơn lắng lòng. Hành động nhiều hơn suy nghĩ, lý trí chưa thể thắng nổi cảm xúc của con tim. Tuổi trẻ của con, mơ mộng nhiều, hoài bão nhiều, yêu ghét cũng chẳng ít.
Tuổi trẻ của con, vấp ngã có, thành công có, chuyện vui có, chuyện buồn có. Tuổi trẻ của con, khóc cười ít nhiều đã muốn bay bổng tự do khỏi vòng tay của ba mẹ. Nhưng vẫn còn quá nhỏ nhoi và thiếu thốn kinh nghiệm để hiểu con sẽ không vững vàng nếu không có những ánh mắt dõi theo của đấng sinh thành.
Và rồi, vấp ngã đầu đời của con, thuộc về .
Con giam mình trong phòng suốt cả những ngày dài, đồ ăn mẹ nấu cũng chẳng buồn cầm đũa,. Con bước ra khỏi phòng mỗi sáng với đôi mắt sưng húp, gương mặt thẫn thờ, bước đi lặng thinh. Cứ thế, con cứ giam mình trong mớ hỗn độn, trong mớ mà người dưng ban tạo. Cứ thế, con chẳng còn màng đến thế giới xung quanh. Cứ thế, cả căn nhà bỗng trầm đi một bậc. Cứ thế, mọi không gian của gia đình dường như rộng thênh thang.
ton-thuong4-blogtamsuvn
Con đã chẳng quan tâm rằng, những ngày con chìm trong bão lòng, ba mẹ cũng phiền muộn chẳng yên. Con đã chẳng quan tâm rằng, mẹ đã nấu những món mà thường ngày con vẫn yêu thích. Con đã chẳng để ý rằng, mẹ vẫn đã căng rèm thật sáng sủa để nắng chiếu vào sáng ngâp cả căn phòng con. Con đã chẳng hề hay biết rằng, mẹ vẫn ghé qua thường xuyên lặng lẽ nhìn con nước mắt mỗi đêm. Nhưng mẹ đã không hỏi, đã không nổi giận, chỉ thở dài lặng im. Mẹ hiểu con đang trải qua những gì, và muốn con tự mình đứng dậy sau vấp ngã.
Con đã chẳng quan tâm rằng, ba sau một ngày mệt nhoài ngoài cuộc sống, trở về nhà cũng chỉ biết những lặng câm. Con đã không hiểu rằng, ba dù mệt đến mấy, cũng chẳng hề than thở, cũng chẳng hề tỏ ra chán nản điều gì. Con đã không chịu nhận ra rằng, nỗi buồn lớn nhất của ba, là nhìn thấy của ba tự dày vò mình, làm khổ mình vì một người xa lạ. Con đã vô tâm đến nỗi rằng, đối với ba, ba không muốn con biết ba mệt mỏi thế nào, ba chỉ sợ con sẽ không được vui.
Nỗi buồn của con thì có là gì so với nỗi buồn của ba mẹ nhỉ? Nỗi buồn của con có là gì, so với việc mẹ mang nặng đẻ đau sinh con ra, ba đổ mồ hôi sương máu nuôi con lớn, và rốt cuộc nhìn con với ánh mắt bất lực, khi con không biết yêu quý bản thân mình, bản thân mà ba mẹ ban cho và nuôi dạy,? Khi con chỉ biết nghĩ đến mình, chỉ biết lạc lối trong cuồng si một thời, mà không nhìn thấy rằng, tóc ba đã thêm bạc, mắt mẹ cũng hằn thêm vết chân chim…
Gửi những ai đang quay quắt trong tan vỡ, hãy một lần nhìn lại quãng đời của mẹ, hãy một lần nhìn những lấm lem của ba khi tan ca về nhà… Những con người ấy mới chính là những người sống vì bạn, yêu thương bạn, mới chính là những người mang ý nghĩa lớn lao trong cuộc đời bạn. Nếu một lần bạn bắt gặp họ trong những vất vả lăn lộn để kiếm tiền nuôi con, bạn sẽ hiểu người đàn ông đang làm bạn và khốn khổ thật sự chỉ nhẹ như một cơn gió thoảng, và ý nghĩa của họ tồn tại chỉ là con số không.
Theo Guu

Dường như đánh trúng vào tâm lý của phụ nữ về hình ảnh người đàn bà lụi cụi dọn dẹp sau khi đàn ông ăn nói, cười đùa váng nhà rồi “cắp đít” đứng dậy để lại “bãi chiến trường” cho vợ. Câu chuyện là nỗi niềm không của riêng ai, nhưng ông chồng đã biết thương vợ khi nhìn thấy giọt nước mắt len lén của vợ sau buổi tiệc nhậu tại gia. Gần 200.000 like và trên 66.000 lượt share là con số khủng với một facebook-er tự nhận “chỉ quan tâm đến độc giả, không “care” số người follow” Nhật Nguyễn Trường.
ong-chong-thuong-vo-blogtamsuvn
Bài viết có lượng share like khủng gây nóng mạng xã hội của Trường.
Dưới đây là nguyên văn bài viết của tác giả:
“Thằng bạn lấy vợ, hai người thuê chung cư ở riêng. Thời gian đầu nó còn năng mời bạn bè tới nhà chơi (chủ yếu là nhậu nhẹt, chè chén…). Cứ vài ngày một lần, rồi thưa dần, tới bây giờ thì cả tháng nó không gọi thằng nào vào nhà nữa.
Hôm nay lôi nó ra quán, có thằng khoác vai, phà vào mặt nó hơi thở nồng nặc mùi mắm tôm rồi hỏi gay gắt:
- Quên anh em rồi à?
- Đâu có! – Nó cười cười .
- Sao lâu không thấy gọi bọn tao tới nhà nhậu?
- Chúng mày biết không? – Nó trầm giọng – Tao không nhớ được đã bao nhiêu lần tao nhậu say, nhưng tao biết được ai luôn là-người-dọn-dẹp-bãi-chiến-trường bày ra sau mỗi lần nhậu của tao và tụi mày…
Mấy thằng im phăng phắc nhìn nó ngạc nhiên. Nó dường như không thèm để ý, tiếp tục lẩm bẩm:
- Vợ tao chứ ai, mỗi lần chúng mày nhậu xong đứng dậy về hết, tao lên giường ngủ, cô ấy lại lúi húi dọn dẹp một mình. Có bữa cùng bọn mày nhậu khuya rồi nằm bệt trên ghế salon, nửa đêm tỉnh giấc – thấy vợ tao một tay kéo cái chậu to đầy ắp bát đĩa, một tay cầm cái chổi di di, lau dọn bãi nôn của tao giữa nhà… Nhìn từ xa, hình như tao vẫn thấy mắt cô ấy ngân ngấn nước. Lúc đó, là một thằng đàn ông, đáng ra tao phải chạy đến ôm lấy cô ấy rồi an ủi, nhưng tao say đến việc hít thở còn khó khăn – nên chỉ có thể nằm đó, làm cái việc hèn nhát là vắt tay lên trán rồi rớt nước mắt… Tự hứa với bản thân rằng lần sau sẽ không làm như vậy…
Nó vẫn tiếp tục lẩm bẩm:
- Tao nói đến câu này, có thể chúng mày nghĩ tao sợ vợ, hay yếu đuối thế nọ thế kia. Nhưng tao nói thật, tự bản thân tao biết được là tao THƯƠNG chứ không phải SỢ…!
- Ậy! Nói gì lắm thế! hay mày say rồi? Uống đi! – Tôi giơ cốc bia ra mời thằng bạn, định bụng chấm dứt chủ đề này.
- Lời say mới là lời thật, mày để tao kể nốt đã! – Nó gạt đi rồi vẫn lẩm bẩm, giọng trầm trầm như đọc kinh. – Hồi xưa tao còn nhỏ, mỗi lần bố tao lôi bạn bè, các chú, các bác về nhậu nhẹt. Nhìn mẹ tao dọn dẹp hàng núi bát đĩa các ông ấy bày ra, rồi ông già tao say rượu lè nhè – chửi mắng mẹ tao bằng những lí do vô cớ. Tao rất thương mẹ, ghét bố tao mỗi lần say. Tự hứa với bản thân rằng sau này sẽ không như thế, vậy mà tao lại đi vào vết xe đổ. Làm khổ vợ tao mỗi lần uống say…
ong-chong-thuong-vo-blogtamsuvn1
Trường nói anh thương chứ không sợ vợ 
- Cho nó làm cho quen đi! Vợ mày lấy về để ở cùng chứ có phải là để thờ đâu? – Một thằng nói chen vào.
- Tao lấy vợ về để sống cùng, quan tâm chăm sóc lẫn nhau, chứ không phải để hầu hạ tao – Nó cãi.
- Vợ mày ở quê, làm lụng sương gió nó quen rồi chứ có phải tiểu thư đài các gì đâu mà mày chiếu cố thế? – Có thằng nói đểu.
- Chính vì tuổi thơ cô ấy chịu thiệt thòi, nên tao là chồng , lấy về chăm sóc cô ấy là để bù đắp…
Tất cả im phăng phắc, chẳng ai còn tranh cãi với nó. Có thằng cười đểu, có thằng lại cúi mặt xấu hổ với bản thân. Mỗi người một suy nghĩ, không ai o ép nhau được.
Riêng tôi thì cảm phục nó… văng vẳng câu nói: “Đàn bà, hơn thua nhau ở tấm chồng”.

Theo Facebook Nhật Nguyễn Trường

Tin12.com

Chuyên trang tin tức cập nhật. Tin tức mới nhất 12h qua

Blog Archive

Vatgia.com. Được tạo bởi Blogger.