Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Moonrise Kingdom là tác phẩm được ngợi ca của vị đạo diễn nổi tiếng Wes Anderson - một bộ phim xây dựng thế giới với rất nhiều trẻ thơ và rất ít người lớn.
Lấy bối cảnh năm 1965 trên hòn đảo thuộc New England, Moonrise Kingdom kể về Sam, một cậu bé hướng đạo sinh mồ côi quyết định bỏ trốn khỏi trại hè để cùng Suzy, một cô bé "rắc rối" đi... xây dựng cuộc sống mới của cả hai. 
Và cuộc "bỏ trốn" của chúng cũng hấp dẫn như mọi cuộc bỏ trốn của những đôi tình nhân khác, cũng đầy rẫy những mối nguy hiểm từ cả thiên nhiên và con người, cũng kịch tính, hấp dẫn và đầy "nghiêm trọng" theo cách nói của bọn trẻ. Tuy nhiên, những người lớn nhanh chóng tìm ra 2 đứa trẻ và chia rẽ chúng. Suzy bị ép trở về nhà và không được gặp Sam nữa. Trong khi Sam có nguy cơ bị gửi tới trại tế bần vì không còn ai nhận nuôi. Giữa tình thế ngặt nghèo này, những người bạn ở trại hướng đạo sinh của Sam quyết định giúp đỡ "đôi trẻ" bằng cách lập kế hoạch để chúng chạy trốn lần hai. Đó tiếp tục là một cuộc hành trình hấp dẫn, hồi hộp, tràn ngập tiếng cười và cả những tình tiết xúc động...
Moonrise Kingdom xây dựng một thế giới trẻ con, và rất ít người lớn ở trong đó. Những người lớn chỉ làm nhiệm vụ đuổi bắt, và giống như một thế giới khác soi chiếu thế giới của những đứa trẻ. Cả hai thế giới đều có những rắc rối của riêng mình. Thế nhưng trong khi trẻ con tìm cách giải quyết rắc rối thì người lớn lại mắc kẹt trong đó. Trẻ con đắm mình trong những cuộc phiêu lưu mạo hiểm và mới mẻ còn người lớn lại dừng chân ngay khi cuộc phiêu lưu còn chưa cả bắt đầu. Trong khi thế giới của bọn trẻ rực rỡ, sống động, tươi vui bao nhiêu thì thế giới của người lớn lại buồn tẻ, nhàm chán và nhạt nhẽo bấy nhiêu...
Nếu bạn muốn tìm kiếm một bộ phim "độc lạ", "không đụng hàng", tràn ngập tiếng cười từ đầu tới cuối, rực rỡ và tươi sáng, nhưng cũng tràn đầy những thông điệp để suy ngẫm, thì Moonrise Kingdom sẽ là bộ phim dành cho bạn. Xem phim, bạn sẽ ước rằng cặp đôi Sam - Suzy đừng bao giờ lớn, hãy luôn ngây thơ và "yêu nhau" như thế. Và có thể, bạn cũng sẽ nghĩ về tuổi thơ của riêng mình, những ngày tết tóc đội vòng hoa cùng cậu bạn hàng xóm tập làm "cô dâu chú rể", và cũng lại ước rằng giá như mình chưa lớn...

Stand By Me

nhung bo phim ve the gioi tre tho khien ban uoc minh khong bao gio lon 1
Stand By Me có thể xếp vào hàng những bộ phim kinh điển của Hollywood, một tác phẩm gợi nhắc ta về thời thơ ấu, về tình bạn và những điều một đi không trở lại. Bộ phim này nói về những cậu trai 12 tuổi nhưng là để dành cho những người trưởng thành xem và suy ngẫm.
Stand By Me mở đầu bằng bối cảnh những năm giữa thập niên 80, nhà văn Gordie Lachance tình cờ đọc một bài báo khiến anh nhớ lại những năm tháng tuổi thơ của mình. Đó là mùa hè năm 1959, ở thị trấn Castle Rock, Oregon, nước Mỹ, Gordie, khi đó vẫn còn là cậu bé 12 tuổi thường xuyên tụ tập với 3 cậu bạn thân là Chris, Teddy và Vern. Một ngày, 4 cậu nhóc quyết định thực hiện cuộc phiêu lưu đi tìm xác của một cậu bé đã chết vì bị tàu đâm nằm đâu đó trong khu rừng. Các cậu bé tưởng tượng ra cảnh chúng sẽ trở thành người hùng trong mắt mọi người khi tìm ra xác chết mà các nhà chức trách cũng chưa thể xác định được.
Khởi nguồn là một trò vui bồng bột của con trẻ, nhưng hành trình của các cậu bé 12 tuổi lại có ý nghĩa nhiều hơn thế. Cuộc phiêu lưu nho nhỏ ấy đã phơi bày con người, tính cách thật của 4 đứa trẻ, phơi bày tình bạn mà chúng dành cho nhau, và cũng là cuộc hành trình mà ở đoạn kết, là nơi chúng giã từ tuổi thơ ngây để thật sự đến với CUỘC ĐỜI. 
Cuộc hành trình trong phim chân thực và giản dị, nhưng chắc chắn, ai đã dấn thân vào cuộc phiêu lưu này, sẽ không bao giờ muốn quay trở lại nữa. 
"Sau này, tôi không có bất kỳ người bàn nào giống như những người bạn mà tôi từng có vào năm 12 tuổi ấy nữa. Chúa ơi, thật vậy sao?" - câu nói tự sự của nhân vật nhà văn Gordie Lachance khi kết thúc cuốn hồi ký về thời thơ ấu của chính mình cũng soi chiếu suy nghĩ của rất nhiều người trong chúng ta. Tuổi thơ chỉ đến một lần, giá mình chẳng bao giờ lớn để có thể đắm chìm mãi trong thế giới thơ trẻ hồn nhiên, không bao giờ có dối trá lọc lừa hay những toan tính thiệt hơn trong đời như vậy...

The Way Home

nhung bo phim ve the gioi tre tho khien ban uoc minh khong bao gio lon 3
The Way Home là một bộ phim thấm đẫm giá trị nhân văn và tình yêu đến từ Hàn Quốc. Bộ phim là một câu chuyện giản dị mà ấm áp về 2 bà cháu. Và câu chuyện trong The Way Home khiến bạn muốn quay lại những năm tháng tuổi thơ của mình, lấy lại quãng thời gian đã mất bên ông bà, những người mà thời gian và những bận rộn cuộc sống khiến bạn ngày càng bị tách ra khỏi họ. Và đến một ngày nhìn lại, ông bà đã không còn nữa...
The Way Home kể về cậu bé thành thị Sang Woo bị mẹ mình "bỏ lại" với bà ngoại 77 tuổi sống một mình nơi vùng quê nghèo xa xôi hẻo lánh. Đang quen với cuộc sống hiện đại, tiện nghi đủ đầy, cậu bé Sang Woo gần như "sốc nặng" khi phải làm quen với cuộc sống ở vùng quê nghèo lạc hậu. Thói chảnh chọe của trẻ em thành thị khiến Sang Woo vô cùng hỗn láo và coi thường bà ngoại. Cậu bé không cho bà đụng vào người vì sợ... bẩn. Khi ăn cơm, Sang Woo cũng ăn đồ mang từ thành thị về chứ không ăn thức ăn bà nấu. Sang Woo cũng hỗn xược gọi bà bằng những biệt danh như bà già ngốc nghếch, đần độn. Chẳng những vậy, cậu cháu hư còn liên tục bày ra những trò nghịch ngợm tai quái để "phá" bà.
Bà ngoại Sang Woo bị câm nên chỉ có thể ra hiệu bằng cử chỉ. Trước những hành động nghịch ngợm vô lễ của cậu cháu, bà vẫn âm thầm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Hàng ngày bà đi gánh nước, nấu cơm, giặt đồ, may vá... bằng đôi lưng còng hằn in những dấu vết tảo tần.
Cứ như vậy, bộ phim tái hiện lại cuộc sống của hai bà cháu giữa miền quê hẻo lánh và buồn tẻ, ngày này qua ngày khác trong sự im lặng có phần đáng thương của người bà và thói "ác độc" trẻ thơ của người cháu. 
Xem The Way Home, có lẽ nhiều người trong chúng ta sẽ nhận ra mình cũng từng như Sang Woo. Và nếu Sang Woo trong phim đã có cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm của mình thì rất nhiều Sang Woo trong đời thực đã không bao giờ có cơ hội đó nữa. Thời gian không chờ đợi ai, không có gì là mãi mãi, nên hãy yêu thương khi còn có thể, đó là những gì The Way Home muốn gửi tới người xem.

Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh

nhung bo phim ve the gioi tre tho khien ban uoc minh khong bao gio lon 2
Với khán giả Việt Nam, còn gì soi chiếu tuổi thơ chân thật và cảm động hơn tác phẩm gây tiếng vang gần đây của đạo diễn Victor Vũ - Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh. Lấy bối cảnh làng quê nghèo miền Nam Trung Bộ thời điểm cuối những năm 80 của thế kỷ trước, phim là câu chuyện ấu thơ của 2 anh em Thiều - Tường, cùng một bé gái tên Mận.
Thiều - Tường lớn lên với những cá tính trái ngược nhau. Cậu anh nhút nhát, cậu em dạn dĩ; cậu em hiền hòa, cậu anh hay ganh đua... Bước vào tuổi dậy thì, một ngày cậu anh bỗng phát hiện ra mình thích chơi với cô bạn xinh xắn cùng lớp. Thế nhưng khi cô bạn ấy đến nhà của 2 anh em ở nhờ, Thiều lại ganh tỵ vì cô bạn hay chơi với cậu em Tường. Sự ganh tức của trẻ nhỏ gây ra những lỗi lầm, những lỗi lầm hóa thành nỗi đau trong veo của tuổi ấu thơ, như một bài học để đứa trẻ mang theo trong hành trang bước vào đời...
Bạn là người đã từng lớn lên với câu chuyện cổ tích về cóc tía và công chúa? Bạn đã từng sợ run trước những câu chuyện ma và đến mức không dám đi ngủ một mình? Bạn đã từng lớn lên với những trò chơi quen thuộc như bắn bi, nhảy dây, cút bắt, đã từng trải nghiệm cảm giác thả diều trên triền đê lộng gió, hay niềm hạnh phúc vì mót được những củ khoai cuối cùng trên cánh đồng trơ trọi sau mùa thu hoạch?... Tất cả những câu chuyện nhỏ bé xinh xắn ấy được gói gọn trong Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - một bộ phim dành cho những câu chuyện trẻ thơ, những tình cảm trong trẻo của trẻ thơ, những nỗi buồn trẻ thơ, đố kỵ trẻ thơ, và thậm chí cả sự độc ác cũng rất trẻ thơ.
Trải qua cuộc du hành về miền nhớ với Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, có lẽ rất nhiều người trong chúng ta chỉ ước ao rằng được mãi đắm mình trong những ký ức trong trẻo nên thơ ấy.

"Mình ơi, anh mua bánh cuốn cho mình rồi đấy", "Mình ơi anh bật nước rồi, mình tắm đi", "Mình sang phòng bên mà ngủ, để anh ru con cho"... Ngày nào Tuấn Anh (25 tuổi) cũng gọi vợ âu yếm như vậy, không ít lần khiến người xung quanh phải ghen tỵ. Hải Yến thấy xấu hổ mỗi lúc bị mọi người trêu, nhưng vì cách xưng hô này đã là thói quen mà vợ chồng cô không sửa được.
Nhưng đó chỉ là bề nổi trong câu chuyện của đôi vợ chồng này. Còn những điều ẩn sâu trong đó chỉ có hai người biết và cùng nhau vượt qua. Giờ đây, sau gần 4 năm kết hôn, Yến đã có thể tự tin nói ra bí mật ấy.
Vào sát ngày cưới đầu năm 2013, cô sinh viên y khoa Yến nhận được kết quả dương tính với HIV, đoán là do lây nhiễm qua kim tiêm của bệnh nhân. Lúc đó trời đất như sụp đổ, Yến chỉ nghĩ tới cái chết. Nhưng Tuấn Anh đã sát cánh bên cô để đám cưới tiếp tục diễn ra. May mắn thay sau đám cưới một tháng rưỡi, Yến nhận được kết quả âm tính và bệnh viện xin lỗi, bồi thường vì "nhầm kết quả".
"Sự kiên định của anh ấy, nguyện cưới và chăm tôi đến lúc không còn trên đời này nữa sẽ ở mãi trong tim tôi", cô gái 25 tuổi, quê Ba Vì (Hà Nội) tâm sự.
tinh yeu manh hon an tu cua chang thieu gia danh cho co gai hien
Đôi vợ chồng trẻ Tuấn Anh và Hải Yến.
Chuyện tình yêu của họ bắt đầu khi cả hai đang ngồi trên ghế nhà trường. Hồi ấy Yến học lớp Văn toàn con gái, còn Tuấn Anh là cậu lớp trưởng lớp bên cạnh, bảnh trai, thiếu gia nhà giàu và có nhiều nữ sinh thầm thương trộm nhớ. Yến thường trộm ngắm mỗi khi Tuấn Anh đi qua lớp hay trong những giờ chào cờ cậu bạn chỉ huy cả lớp. Ôm hình bóng đó trong tim vài năm nhưng cô chưa bao giờ mơ tưởng sẽ được đáp lại.
Về phần Tuấn Anh, tuy hội tụ nhiều tiêu chuẩn được nữ sinh yêu mến nhưng cậu lại hiền lành, không yêu đương, chơi bời gì. Thời còn đi học, cậu chỉ biết Hải Yến là "cô bé đeo kính cận và sợ sâu". Năm lớp 12, Yến theo gia đình lên Lai Châu sinh sống. Khi cô đi vài tháng thì cậu lớp trưởng mới nhận ra không còn thấy "cô bé kính cận" đâu nữa.
Có thể mối duyên của họ chỉ dừng lại đó, mỗi người sẽ đi một ngả. Nhưng số phận đã cho họ gặp lại.
Tết năm 2011, khi Yến đang là sinh viên năm thứ 2 Cao đẳng Y Phú Thọ thì gia đình cô lại chuyển về Ba Vì sinh sống. Thông qua mạng xã hội Facebook, Tuấn Anh (khi đó là sinh viên Cao đẳng Dược) thấy Yến và nhận ra đây chính là "cô bé mắt cận năm xưa". Anh chàng đột nhiên xao xuyến trước cô bé ngày xưa giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh xắn, ngoan hiền mà giản dị. "Cô ấy đúng là mẫu bạn gái tôi thích", Tuấn Anh tiết lộ.
Nhân một ngày Yến đăng ảnh đại diện, Tuấn Anh vờ nhắn tin: "Cậu có muốn ảnh đẹp hơn không? Tớ chỉnh lại cho. Cho tớ số điện thoại để gửi lại". Chiêu trò này không qua mắt được Yến, nhưng vì cũng thích cậu bạn nên cô cho số luôn.
Khoảng 2 tuần sau khi nói chuyện trên Facebook, Tuấn Anh hẹn Yến đi ăn chè. Cô sinh viên trường y vẫn nhớ như in bữa đó, hai người ngồi đối diện, xấu hổ, có một cốc chè mà ăn không hết. "Anh ấy hỏi 'Cậu vẫn nhớ tớ à?'. Tôi hỏi lại 'Cậu vẫn nhận ra tớ sao?'. Rồi cứ thế hai đứa tủm tỉm cười", Yến bồi hồi nhớ lại. Nhờ có trận mưa sau buổi hẹn hò mà đôi trẻ được dịp mặc chung một áo mưa, giúp tình cảm thêm nảy nở.
Tuấn Anh bộc bạch, dù khi đó có khá nhiều bạn gái muốn làm quen nhưng anh chưa từng thích một ai. Khi gặp lại Yến, trái tim anh đã loạn nhịp. Xác định yêu là cưới nên ngay sau buổi hẹn hò, Tuấn đã lấy hết can đảm nhắn tin tỏ tình:
"Em à! Từ giờ mình xưng hô như vậy nhé. Ngay từ lần nhìn thấy em trên Facebook anh đã nhớ đến cô bé đeo kính cận ngày xưa học chung cấp ba. Và anh đã kết bạn để rồi chúng ta gặp lại. Anh không biết nói sao cho em hiểu khi mà vừa gặp lại đã tỏ tình. Nhưng em là người con gái mà anh cần. Anh biết xung quanh em có nhiều người theo đuổi nhưng hãy cho anh một cơ hội được chăm sóc em cho đến hết cuộc đời này nhé, Hải Yến".
Nhận được tin nhắn khi đang nằm trên giường, Yến đã nhảy cẫng lên sung sướng. Viết rồi xóa, cuối cùng cô gửi: "Mình mới nói chuyện mà xưng hô như vậy tớ ngại lắm. Cho tớ thời gian suy nghĩ nhé". Dù hơi hụt hẫng nhưng Tuấn Anh vẫn "mặt dày" nhắn lại: "Không phải ngại đâu. Sẽ quen hết mà".
tinh yeu manh hon an tu cua chang thieu gia danh cho co gai hien 1
Việc nhầm kết quả bệnh, xét theo một khía cạnh khác có thể là nhân tố thử thách và chứng minh tình yêu của Tuấn Anh và Hải Yến.
Kể từ bữa đó, anh chàng tranh thủ mọi thời gian để được bên bạn gái. Ngay sau hôm tỏ tình, cậu đã lên nhà xin phép mẹ Yến cho hai người quen nhau. Kế đó lại dẫn cô về nhà ra mắt. Tình yêu của đôi uyên ương ngay từ khi bắt đầu đã được gia đình hai bên ủng hộ.
Yêu nhau được một năm, Tuấn Anh và Yến quyết định về chung một nhà. Nhưng trước ngày cưới một tuần, cô bị đau bụng dữ dội và một tai họa bất ngờ ập đến. Bệnh viện kết luận Yến dương tính với HIV.
"Khi bác sĩ thông báo, mẹ tôi ngất ngay tại chỗ. Tôi thì khóc nấc lên. Lúc đó anh ấy ôm tôi thật chặt, khóc theo", Yến nhớ lại thời điểm kinh hoàng.
Dù đi khám ở một bệnh viện tuyến trung ương nhưng kết quả xét nghiệm lần 2 vẫn là dương tính với HIV. Lúc này Yến đã tin mình bị mắc bệnh thật. Cô nghĩ đến khả năng bị lây bệnh do thời gian đi thực tập tiếp xúc với bệnh nhân, kim tiêm. Lúc đó của Yến chỉ muốn hủy đám cưới và tìm tới cái chết.
"Tôi không thiết ăn uống gì cả, gầy như một xác khô. Người bên ngoài chỉ biết tôi bị ốm nặng lắm. Còn anh ấy thì giấu gia đình, vẫn chuẩn bị đám cưới như thường. Rảnh khi nào là anh gọi điện hay lên nhà thăm. Tôi dùng nhiều biện pháp cự tuyệt, nhưng anh bảo nếu không cho anh được ở bên, anh sẽ khóc đến mù mắt. Vào ngày cưới, anh thì thầm bên tai tôi 'Em là vợ anh. Ông trời đã sắp đặt như vậy, anh vẫn sẽ chăm sóc, yêu thương em đến khi em không còn sống trên đời này nữa'. Đêm tân hôn mà hai vợ chồng chỉ biết ôm nhau khóc", Yến hồi tưởng. Ròng rã hơn một tháng trăng mật lại là thời gian ngục tù với Yến.
Có lẽ cô gái trẻ vẫn sẽ sống trong những ngày tăm tối nếu mẹ cô không yêu cầu làm lại xét nghiệm một lần nữa. Kết quả lần thứ 3 cho thấy cô không hề bị HIV. Ngay sau đó bệnh viện đã xin lỗi và bồi thường.
"Khi mẹ mang kết quả này về, tôi đã muốn phá cả bệnh viện đó. Vì sự nhẫm lẫn của họ mà suýt nữa tôi đã tìm đến cái chết. Nhưng lúc ấy, chồng rất bình thản ôm tôi và nói 'Anh đã biết mà. Số phận rồi em ạ. Vì anh may mắn nên vợ anh không sao'", Yến kể thêm.
tinh yeu manh hon an tu cua chang thieu gia danh cho co gai hien 2
Tổ ấm hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ.
Hơn 3 năm sau ngày cưới, vợ chồng Yến giờ đã có một con trai 2,5 tuổi kháu khỉnh. Yến trông trẻ ra, còn Tuấn bớt đi vẻ công tử, thêm vào đó là phần trưởng thành một người đàn ông của gia đình. Hiện tại đôi vợ chồng trẻ có cuộc sống hạnh phúc, kinh tế ổn định. Họ sở hữu hai cửa hàng thuốc tân dược và bánh kem.
Yến bộc bạch, điểm nổi bật nhất ở chồng cô là hiền lành, yêu vợ. Tuy nhiên, cũng có những lần anh nóng tính, mỗi lúc như vậy cô lại biết ý nhỏ lời.
Còn với Tuấn Anh, anh quý trọng vợ ở điểm chịu thương, chịu khó, nấu ăn ngon. "Yêu vợ nhất vì cô ấy giàu lòng thương người, nhiều khi để mình bị thiệt. Dù vợ giản dị, không son phấn nhưng thế thôi đã đủ làm tôi mê rồi", chàng thiếu gia cười nói. Hiểu rõ tuổi thơ bố mất sớm, thiếu thốn tình cảm của Yến mà Tuấn Anh luôn muốn yêu thương, chăm sóc cô từng chút một.
Bên nhau gần 5 năm nhưng chưa một lần Tuấn Anh nói yêu vợ. Nhiều lần Yến hỏi "Mình có yêu em không", anh đều đáp lại "Không yêu, anh ghét mình lắm". Thấy vợ xị mặt, anh chàng bồi thêm "Mình tự cảm nhận những gì anh dành cho mình và con". Chỉ câu ấy thôi, Yến lại không hỏi nữa.
Thời điểm Yến sinh con, giữa lúc đang vật lộn với những cơn đau, cô chợt nghe thấy giọng hát của chồng: "Anh chưa từng nói sẽ yêu em suốt đời/ Anh chưa từng nghĩ anh làm được điều đó/ Nhưng anh sẽ hứa, anh yêu em thật nhiều/ Yêu em không cần lý do..."
Ánh mắt trìu mến và giọng hát trầm ấm quen thuộc ấy đã giúp Yến tạm quên đi cơn đau. Lúc vợ sinh xong, Tuấn Anh bế cô về giường bệnh và thì thầm bên tai: "Đấy, khi nãy anh vừa tỏ tình với mình rồi đó".

Tin12.com

Chuyên trang tin tức cập nhật. Tin tức mới nhất 12h qua

Blog Archive

Vatgia.com. Được tạo bởi Blogger.